Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

BÔNG HOA TRÊN MẶT ĐẤT


BÔNG HOA TRÊN MẶT ĐẤT

Mấy năm trước, vào độ tháng 3, tôi có một chuyến đi không định trước lên Đà Lạt. Ngồi trên xe ngó ra ngoài cửa kính xem cảnh vật lướt qua, bất chợt người chung xe hỏi tôi là lên Đà Lạt tôi sẽ đi đâu chơi. Tôi chột dạ. Ừ thì lên đó tôi ghé nhà người quen, sau đó thì… tính tiếp. Rồi họ bảo là phải dạo bờ hồ, ghé chợ đêm, ăn bánh tráng nướng, uống sữa đậu nành… mới biết Đà Lạt. Tôi cũng ậm ừ cho qua chuyện, bởi tôi chưa có ý tưởng nào. Đúng hơn thì tôi cũng sẽ đi kiếm hồn Đà Lạt đấy, nhưng tôi không nghĩ nó xuất phát từ những món ăn, những địa điểm check in như người ta thường nói. Phải có thứ gì đó ẩn sâu dưới lớp văn hóa, xác định vẻ đẹp của con người nơi đây. Bởi không có bánh tráng nướng nữa, không có chợ đêm nữa, không có con người sống ở Đà Lạt nữa, thì miền đất ấy sẽ biến mất chăng? Không đâu, miền đất tồn tại từ trước khi có con người hàng triệu năm, cư dân ở đấy lại luôn thay đổi qua từng thời kỳ. Phải có yếu tố tự nhiên đặc biệt nào đó, khiến cho người sống ở Đà Lạt lựa chọn những hành động của mình tô vẽ thêm cho ngôi nhà của họ. Nhưng bí mật đó là gì, tìm kiếm nó ở đâu, cứ lên tới nơi tôi sẽ tính.
Sáng hôm sau, dậy sớm, tôi mò ra khỏi nhà đi dạo. Tôi lang thang trong một con đường nhỏ ở ngoại ô thành phố. Trời mây mù bàng bạc, ánh bình minh xuyên qua không nổi. Mưa phùn bay lâm râm, từng hạt mát lạnh chạm vào mặt tôi. Mới hôm qua tôi còn trong cái nắng nóng mùa khô hừng hực ở Sài Gòn. Cảm giác thực sự khác biệt. Mọi thứ, mọi người dường như vẫn ngủ yên, nhưng có thứ gì đó đã thức giấc, thu hút ánh nhìn của tôi. Những bông bồ công anh cao ngang gối người, phô lên sắc vàng ấm áp. Thật lạ, bông hoa thật cao và thật to, so với những chiếc lá bé nhỏ của nó nằm sát mặt đất. Nhìn quanh quất, những cây bồ công anh khác cũng vậy, rồi thì hoa hiên, hoa cúc, hoa hồng… và cơ man hoa dại khác. Chúng đều có những bông hoa thật to và thật đẹp so với cùng loài mọc ở nơi khác. Làn mưa mát lạnh hắt vào mặt tôi lần nữa. Tôi như bừng tỉnh, ngước mặt lên bầu trời cao mây xám đang dần sáng lên. Khoảnh khắc ấy, tôi như một cái cây đắm mình trong miền đất này. Nơi mà mọi điều kiện tự nhiên từ nắng, gió, mưa, nhiệt độ, không khí…đều dễ khiến cho cây cối bung ra những tinh túy của nó: hoa trái. Điều ấy đã xảy ra hàng ngày, hàng tháng, hằng năm, hằng bao thế hệ sống ở cao nguyên này từ trước khi con người đặt chân đến. Con người đã nương theo những điều kiện tự nhiên ấy mà xây dựng, tô vẽ thêm cho Đà Lạt.
Tâm hồn ngập tràn những dịu mát, nhưng đây chỉ là lần ghé thăm thôi, nên tôi không dám lưu luyến. Chỉ dặn lòng rằng mình sẽ còn trở lại, sẽ đắm sâu hơn vào miền đất ấy.

HCM, 9/2017
Planck

BÔNG HOA TRÊN MẶT ĐẤT

BÔNG HOA TRÊN MẶT ĐẤT Mấy năm trước, vào độ tháng 3, tôi có một chuyến đi không định trước lên Đà Lạt. Ngồi trên xe ngó ra ngoài cửa k...